Mới đây, tại chương trình Nhịp đập giải trí, danh ca Thanh Lan đã chia sẻ về bản thân mình. Bà nói: "Tôi lỳ lợm lắm, không biết sợ là gì. Hồi nhỏ tôi chẳng sợ gì, ai nói gì là tôi làm nấy. Bây giờ tôi mới biết sợ, sợ mình bị chê.
Thanh Lan
Tôi may mắn vì đa số các ca sĩ ngày xưa đều đi hát phòng trà nên có hình mẫu chung từ sắc thái ăn diện tới cách hát đều giống nhau. Trong khi tôi vẫn đang đi học nên khi lên tivi hát mang theo hình ảnh một nữ sinh trung học.
Giới sinh viên, công chức thời đó đều thích tôi. Đó là một niềm vui với tôi và tới tận bây giờ vì tôi gặp lại các anh ngày đó thì các anh vẫn ôn lại chuyện xưa.
Tôi cũng là gặp may thôi vì trung tâm chọn cho tôi chứ không phải tôi tự chọn. Những bài nào dễ thương, được người ta thích nhiều thì người ta đưa cho tôi hát, thành ra được mọi người yêu thích và nổi tiếng.
Tôi còn nhớ, lần đầu tiên ban thiếu nhi cho các em trong ban được đi hát ở các trường học thì tôi được đi. Tôi được hát tam ca với hai bạn nữa, tôi hát chính còn hai bạn kia hát bè.
Nhưng đó cũng là lần đầu tiên tôi được bước lên sân khấu, nhìn xuống thấy mấy trăm người bên dưới nên sợ quá, lo nhìn người ta quên cả hát nên thành ra chỉ có giọng hát bè còn giọng tôi là hát chính mà chẳng thấy đâu.
Lần đầu tiên tôi tham gia diễn xuất là được đóng kịch trên truyền hình. Chị trưởng ban kịch mời tôi đóng vai con. Tôi mới mấy tuổi đã được đóng chung với các nghệ sĩ kịch nổi tiếng ngoài Hà Nội vào nên rất vinh dự.
Tôi nói giọng Bắc nên khi đóng kịch cũng được đóng với toàn nghệ sĩ miền Bắc. Tôi cũng đóng kịch ra trò lắm, khóc lóc các kiểu nên được báo chí khen quá trời.
Tôi để lại ấn tượng trong lòng khán giả từ đó và tới giờ khán giả vẫn không quên, lâu lâu gặp khán giả vẫn kể lại những kỷ niệm đó, còn gửi cả hình cắt từ báo thời đó cho tôi xem, thích lắm".